Lịch sử Sài Gòn Rock P2

Đầu những năm 1970, một phong trào Việt hóa nhạc trẻ bắt đầu diễn ra: đó là phong trào sáng tác lời Việt cho ca khúc Pop rock phương Tây.

Điều này theo tôi cũng đúng theo xu thế mà thôi. Bởi vì thực trạng lúc đó Việt Nam do những biến động về chính trị, nên nền tảng âm nhạc bị thiếu hụt trầm trọng. DU NHẬP và HỌC HỎI –  đó là cách tốt nhất để ta bù lấp được lỗ hổng âm nhạc và cập nhật được những tinh hoa âm nhạc Thế giới. Và muốn nhanh nhất, đó là việc ta đặt lời Việt cho giai điệu nước ngoài – như vậy cảm xúc sẽ được truyền đi gần như trọn vẹn nhất.

Những năm 1967 – 1968, hàng loạt ban nhạc lấy tên tiếng Anh đã ra đời như The Enterprise (Trung Nghĩa, Lý Được, Mạnh Tuấn, Casim, Thanh Tuyền), CBC (TùngLinh, Tùng Vân, Đức Hiền, Ngọc Hiền, Bích Loan, Bích Liên), The Soul (Huỳnh Háo, Trần Vĩnh), The Music Makers (Huỳnh Anh), The Blue Jets (Khánh Hà, Anh Tú, Philip), The Magic Stones (Trung Hành, Đức Vượng, Cao Giảng, Tứ Đệ, Phùng Thuận), The Dreamers (Duy Quang, Duy Cường, Duy Hùng, Duy Minh), nhóm Les Vampires đổi tên thành The Rocking Stars. Thời kỳ này họ thường xuyên biểu diễn ở các câu lạc bộ dành cho lính Mỹ, chơi lại những ca khúc nổi tiếng đương thời của các ban nhạc đang làm mưa làm gió trên thế giới như Cream,Santana ,Grand FunkRailroad, Black Sabbath,Stepphenwolf, Deep Purple,…

Đầu thập niên1970, những nhóm cựu trào như Les Pénitents tan rã, một ít ban mới thành lập mang hơi hướng nhạc soul và nhạc blues nhiều hơn: như The Hammers, The ApplesThree, Crazy Dog…Đa số các ca sĩ hát cho các nhóm trên chịu ảnh hưởng của The Temptations, James Brown, The Supremes; những tên tuổitương đối lớn như là Tuyết Hương, Vy Vân , Cathy Huệ, Tuyết Loan, Ngọc Bích, Minh Xuân… Ngoài những loại hình rập khuôn nhạc psychedelic hoặc nhạc soul như trên còn có vài điển hình nhạc folk cũng đáng nêu tên như đôi song ca Lê Uyên – Phương, Tuyền – Huy.

Ngoài việc đặt lời Việt cho giai điệu nước ngoài, đây cũng là thời điểm một số ban nhạc Việt Nam ra mắt các tác phẩm tiếng Việt một cách đúng nghĩa.

Thời kỳ này phải kể đến 1 band nhạc đó là Phượng Hoàng –band nhạc hát nhạc Việt hiếm hoi thời bấy giờ.

+ PHƯỢNG HOÀNG 
Tiền thân của Phượng Hoàng là ban nhạc Hải Âu. Phượng Hoàng thành lập năm 1963 với 2 thành viên chủ chốt là Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà

Một trong những bài tôi thích nhất của Lê Hựu Hà (Phượng Hoàng band) là bài “Hãy ngước mặt nhìn đời”

Một nụ cười ngạo nghễ với đời …

Hãy nghe thử nhé, rất vui:

“Cười lên đi em ơi, Dù nước mắt rớt trên vành môi. Hãy ngước mặt nhìn đời

Nhìn tha nhân ta buông tiếng cười

Ta không cần cuộc đời, Toàn những chê bai và ganh ghét

Ta không cần cuộc đời, Toàn những khoe khoang và thấp hèn…”

Một bài khác nữa được Phượng Hoàng chơi, đó là bài “Mặt trờiđen” của Nguyễn Trung Cang – một mô tả ẩn dụ về những cái xấu của một thế giới nghiệt ngã này:

Và nhạc sỹ Phạm Duy có 1 nhận xét về nhạc của Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang và band Phượng Hoàng là có chất ảo tính, ông xem những ca khúc của họ như loại nhạc mới nhất thời đó và phản chiếu sự đấu tranh của giới trẻ Việt Nam trong thời kỳ một xã hội suy đồi. Nó khắc họa sâu xa một tình trạng tuyệt vọng của những người trẻ tuổi trong một xã hội sa vào một cuộc chiến không có hồi kết và chế độ quân dịch bắt lính luôn cận kề.

( Nếu ai nói đó không phải là Rock… thì trên thế giới cũng đâu có Rock…. )

Bài viết liên quan

Thêm bình luận