U23 VIỆT NAM VIẾT NÊN LỊCH SỬ – RỢP TRỜI CỜ ĐỎ CẢ NƯỚC

Đã từ rất lâu rồi, mọi nẻo đường Việt Nam mới trở nên tưng bừng vì một trận bóng như vậy. Không chỉ viết nên lịch sử, các chàng trai U23 còn đem hàng triệu người dân gần lại bên nhau.

Không phải vô lý mà bóng đá là môn thể thao số 1 của Việt Nam. Từ già trẻ lớn bé, ai ai cũng có thể coi đá bóng, cũng có thể nhảy cẫng lên ăn mừng trong vui sướng khi chứng kiến đội nhà ghi bàn. Một môn thể thao đơn thuần như niềm vui của người dân Việt Nam những ngày qua.

Có lẽ phải hơn 10 năm rồi, cả nước mới lại hừng hực tinh thần bóng đá đến như vậy. Chắc hẳn, ai cũng còn nhớ đêm Chung kết SEA Games 22 năm 2003 trên sân Mỹ Đình. Dù bị dẫn trước một bàn nhưng rồi Văn Quyến đã khiến hàng triệu người hâm mộ như muốn bùng cháy khi gỡ hòa 1-1 ở phút 90+1, mở ra bao hy vọng. Tuy rằng cuối cùng, đội bóng áo đỏ đã để thua trong hiệp phụ nhưng tinh thần thi đấu kiên cường đến phút cuối của các cầu thủ trẻ đã làm nức lòng người hâm mộ.

Đến năm 2008, niềm hy vọng vào bóng đá nước nhà lại được nhen nhóm khi đội tuyển Việt Nam giành chức vô địch AFF Cup sau bàn thắng vàng của Công Vinh trong đêm chung kết. Đấy là 1 kỳ AFF Cup cực khó khăn. Thế nhưng chính sự khó khăn ấy đã khiến cảm xúc thêm thăng hoa, để lại những khoảnh khắc đáng ghi nhớ suốt cuộc đời những fan hâm mộ bóng đá.

Đêm ấy, người dân cả nước đã tràn ra đường để ăn mừng chiến thắng, hò reo khắp mọi nẻo đường, những lá cờ đỏ sao vàng phấp phới bay trong niềm tự hào của hàng triệu con tim hòa chung một nhịp đập.

Và rồi sau đó, hàng loạt những nốt trầm của bóng đá Việt Nam liên tục kéo đến. Từ những thất bại, thành tích bết bát ngay từ vòng loại, thiếu tinh thần chiến đấu cho đến tiêu cực như bán độ khiến người ta không còn cái ánh mắt rực lửa mỗi khi nhìn trái bóng lăn. Nếu có chăng thì cũng chờ xem lại để cập nhật kết quả.

10 năm qua, “mờ nhạt” chính là từ chính xác nhất để nói về bóng đá nước nhà. Liên tục những lần hy vọng thật nhiều, để rồi thất vọng cũng thật đau đớn. Dần dần, người ta không còn quá háo hức khi đội tuyển quốc gia bước chân vào những giải đấu khu vực. Ấy thế nhưng, sâu trong mỗi người, họ vẫn luôn có một ngọn lửa dành riêng cho bóng đá chực chờ bừng lên. Nếu không như vậy, họ đã bỏ cuộc sau ngần ấy lần thất vọng.

Gần đây nhất, chính là màn thể hiện đáng xấu hổ tại sân chơi Sea Game 29, mặc dù đã được ca ngợi rất nhiều. Chính vì vậy bước vào giải U23 châu Á lần này, không có mấy người kỳ vọng quá nhiều. Họ nghĩ đây lại tiếp tục là một giải cọ xát. Nhìn sự chênh lệch giữa số lượng phóng viên so với đội ngũ hùng hậu của các báo trong Sea Game vừa rồi là đủ hiểu.

Với mục đích ban đầu chỉ là kiếm điểm và cố gắng không thua quá nhiều bàn khi Việt Nam rơi vào bảng đấu tử thần gồm Úc, Hàn Quốc và Syria, chuyến hành trình này của đoàn quân HLV Park Hang Seo không hề được quan tâm.

Thế nhưng, chả ai ngờ rằng, chính Việt Nam mới là tử thần của bảng đấu. Chơi sòng phẳng với Hàn Quốc, hạ gục cả Úc, cầm hòa Syria, U23 Việt Nam hiên ngang tiến vào bán kết trong sự ngỡ ngàng của người hâm mộ. Để rồi sau đó, các chàng trai của chúng ta đánh bại hai cựu vương của giải đấu là Iraq và Qatar để ghi tên mình vào chung kết một dấu trường châu lục.

Sau 10 năm, ngọn lửa âm ỉ trong lòng người hâm mộ lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là chiến thắng, đây là lịch sử, một cột mốc cho cả Đông Nam Á. Sau trận thắng kịch tính trước U23 Iraq, những chiến binh quả cảm của U23 Việt Nam đã kéo hàng triệu fan hâm mộ bóng đá xích lại gần nhau. Từ nhà ra phố, từ cơ quan đến trường học, thậm chí ở bệnh viện, ai ai cũng cùng nhau ngồi lại, để nín thở theo dõi từng giây từng phút chiến đấu của những chàng trai can trường.

Ngày hôm nay cũng như đêm chung kết 10 năm trước, đội tuyển Việt Nam đã không phụ lòng hàng triệu người dù có những giây phút tim chúng ta như chực rớt ra ngoài sau những pha lên bóng nguy hiểm của đội bạn.

Chiến thắng lúc này không còn là sự hơn thua của một trận đấu, mà nó thật sự trở thành niềm vinh dự của hàng chục triệu con tim. Trong giây phút hai tiếng “Việt Nam!” được hô vang đầy tự hào, chúng ta dường như trở thành một.

Ở Sài Gòn, những đèn hiệu hiện lên dòng chữ “Chúc mừng chiến thắng của U23 Việt Nam”, hai bên vỉa hè, người dân đứng cầm cờ vẫy. Thâm chí các đầu bếp còn nguyên đồng phục lấy nồi nêu xoong chảo mà gõ tưng bừng trên tuyến đường Pasteur.

Đã lâu lắm rồi chúng ta mới lại vui như vậy, cờ hoa phủ kín những con đường, âm nhạc rộn ràng đến từng ngõ hẻm. Nhà nhà mở tiệc, người người ăn mừng, Việt Nam đêm nay “vui quên Tết”. 

(Nguồn: Kenh14)

Bài viết liên quan

Thông tin tác giả

Thêm bình luận